|
NHÀ VĂN TỐT BỤNG
Ngày mai. Hai bên
đường quốc lộ, trải dài thảm lúa vàng ánh. Nhà văn nhìn lúa trìu mến:
Lúa, hạt vàng hạt quý
muôi sống mọi người. Quý lúa, ta càng yêu những người ngã xuống vì những
người đang sống giữ đất cho lúa đứng lên.
Nghe nhà văn nói, mắt
các hạt lúa rạng rỡ long lanh:
Cảm ơn nhà văn tốt
bụng! Vậy mà có những kẻ cành hông, không biết đến những người giữ đất và
những người làm ra chúng tôi.
|