|
NGƯỜI CHỦ HÁU ĂN
Cái ghế gãy chân nằm
bẹp dí. Bác thợ mộc đến sửa chữa cho nó, nó thở dài, xua tay:
Bác đừng giúp tôi vô
ích, tôi cung gãy nữa thôi.
Sao vậy?
Vì chủ tôi là một
người rất háu ăn, ông ta ăn cả sắt, thép, ăn cả kho tàng thức ăn như ăn gỏi
cuốn, ông nặng như trái núi, ngồi ghế, ghế gẫy, tựa nhà, nhà sập. Không có
ghế nào, nhà nào chịu nổi.
Có chứ, ghé đá, nhà đá
- Bác thợ mộc nói.
|