|
ÐÔI DÉP KIÊU NGẠO
Ðôi dép nói với hai
bàn chân:
Không có tôi, mặt mui
hai anh lem luốc xấu xí lắm!
Hai bàn chân im lặng
suy nghi. Ðôi dép lại hếch cái mui nhọn, giọng khinh khỉnh:
Ði với hai anh, người
ta chỉ khen tôi đẹp mã, chứ họ không hưỡn để mắt tới hai anh.
Nghe đến đây, hai bàn
chân rồi khỏi đôi dép.
Ðôi dép nằm ở xó nhà
lâu ngày, không ai dắt đi chơi, buồn nhớ hai bàn chân, nó khóc: Tiếng khóc
rất nhỏ mà lắng sâu chỉ một mình nó nghe mà thôi. Còn hai bàn chân thì đi
khắp nơi, bị cỏ cào, gai chính nhức nhối.
Một buổi sáng đẹp trời,
hai bàn chân tắm rửa sạch sẽ trông bảnh trai ra phết, đứng trước đôi dép.
Ðôi dép ngước lên mừng quýnh ôm choàng hai bàn chân. Hai bàn chân rạng rỡ.
|