|
CON
CÁ TRÊ XẢO QUYỆT
Trong
giỏ, cá lóc ôm mặt khóc nức nở. Cá trê vàng càu nhàu:
Đồ nhát
gan làm điếc tai người khác.
Cá lóc
mếu máo:
Cô son
rỗi một mình, tôi còn đàn con dại, mất tôi chúng không sống được.
Bác thợ
câu nghe thấy, liền thả cá lóc xuống sông.
Cá trê
vàng hí hửng:
Thả tôi
nữa ông cậu ơi! Con tôi sắp chết ở nhà rồi.
Bác thợ
câu lừ mắt:
Thả mầy
vô nồi.
Mắt cá
trê vàng tối sầm, rồi giãy chết. Bác thợ câu cầm nó quảng ra đống rác.
Thấy vậy vợ bác hỏi::
Sao lại
bỏ.
Đồ nhát gan, xảo quyệt, ăn nó hư cái bụng.
|