|
CÂY KIỂNG CHÊ CÂY TÙNG
Cây Kiểng trong chậu đẹp, dưới mái hiên mát mẻ nhìn
cây Tùng mỉa mai:
Tội cho lão Tùng, sống ngày tuổi, không chỗ đứng tử tế,
không có cái nón che đầu.
Có chứ - Cây Tùng nói. - Tôi đứng trên đất mẹ tôi
yêu! Tôi lấy trời làm nón. Tôi cung là cái nón của mọi người, các em bé
rất yêu tôi.
Cây Kiểng lắc đầu:
Yêu thì được gì? Như tôi đây, mưa không tới mặt, nắng
chẳng tới đầu, có người hầu cơm dưng nước.
Cây Tùng nhìn xuyên suốt tim phổi cây Kiểng:
Bạn sướng. Nhưng khi người ta không muốn nuôi nữa thì
bạn sống làm sao? Còn tôi, tôi thích tự làm lấy cái ăn.
Nghe đến đây, cây Kiểng xụ mặt, vì nó chớ những lần bị
bỏ đói suýt chết.
|