|
|
|
www.suongmai.com This website is best view with Microsoft Internet Explorer browser! |
|
XE ÐẠP --Vũ Thúy Hạnh-- Mùa Ðông '00
Mùa Ðông - mùa của những cơn gió lạnh thấu tim người ta, mùa của những ngày tuyết phủ ngập trời, mùa của những chiếc áo ấm đã bị ngủ vùi trong những ngày hè mà không ai đếm xỉa tới. Tôi ngồi bó gối, tay mân mê từng cọng tăm xe đạp. Người bạn tri kỷ của tôi một lầ nữa lại bị xếp vào góc nhà với bao nhiêu thứ đồ linh tinh. Nó cũng giống như tôi, cũng ngông cuồng nhưng lại dễ khóc. "Con gái mà!" - anh vẫn chép miệng mắng yêu mỗi khi tôi đòi anh chở ra bờ hồ. Và những năm tháng của thời áo trắng Cấp ÌI lại bay qua hồn tôi. Tôi nhắm mắt lại ... Cầm cái thẻ gửi xe trong tay, thế là an tâm và tôi chạy ào vào lớp. Mọi người ai cũng nhìn tôi đến trễ như là một kẻ phạm tội thực sự. Lục trong cặp tìm được cây viết xanh, tôi cắm cúi cầm đề thi và viết một mạnh. Khoa ngồi đằng trước ngó xuống: - Sao bà đi trễ vậy? Tôi cốc đầu nó: - Suỵt, nhiều chuyện. Thầy Ðông đẩy gọng kiếng, giọng nặng hơn thường: - Ði trễ rồi còn nói chuyện hả? Có muốn tôi chuyển chỗ ngồi không? Tôi suýt khóc. Cắm cúi ngoái ngoái một hồi. Tôi cắn bút đến gần hết giờ thi mà vẫn không nghĩ ra công thức giải phương trình lập phương. Rõ là học đến sáng mà vẫn quên, tôi chán nản nhìn ra cửa sổ và hồn bắt đầu thả theo mây. Mấy ngày cuối năm thường lúc nào cũng buồn đến thế. Nay mai chia tay bạn bè rồi chẳng còn có ai để ngồi nói chuyện tán dóc. Con Thảo thì đi thi Ðại Học Ðà Lạt, Hương dự định về quê lấy chồng, thằng Khoa đi Ðại Học Huế. Bao nhiêu tin đồng phao tới tai làm tôi chẳng an tâm. Vậy thì hễ như đứa nào cũng có hướng đi cho mình. Còn tôi mù tịt. Ngày ngày chỉ biết đến trường rồi lại lông nhông trên yên xe đạp dù cho trời mưa hay nắng ... Nghe tiếng "cốc" một cái thật mạnh lên đầu, tôi giật mình trở về hiện tại mà không biết thầy Ðo6ng đã đứng bên cạnh từ lúc nào; giọng thầy nghe phát sợ: - Trên cành cây phượng có đề thi hả? - Dạ đâu có thầy, em ... em ... - Tôi phân trần. - Ai cho em viết mực xanh? Em có đọc chú ý ở đầu đề thi không? Tôi nói giọng run miệng mếu mếu: - Em đâu có mực tím đâu mà viết, thầy! - Vậy thường ngày em viết mực gì? - Dạ mực xanh. Chẳng biết có kịp nghe câu trả lời của tôi không, thầy Ðông quay đi bước ra cửa. Nước mắt tôi thành giọt, lòng trách cái số tôi sao "con rệp" vậy, đi thi mà cũng quên mang bút để sơ-cua. Giọng tôi hích lên sau lưng Khoa từng hồi. Nó quay xuống: - Thôi, con gái lớn rồi mà còn khóc. Bộ bà không sợ ế chồng hả? - Kệ tao. Tôi phớt lờ. Khoa thấy tội nghiệp nhường tôi cây bút tím của nó: - Bà viết nhanh đi, ngồi đó mà khóc nữa. - Thôi, sắp hết giờ rồi mày viết đi - Vừa nói tôi vừa dúi cây viết vào tay nó. Liếc nhìn đồng hồ còn bảy phút, Khoa cúi xuống làm cho một mạch hàng loạt con số, chă/ng biết nó đang tính tới đâu rồi. Tôi mặc kệ ngồi chờ thời gian qua. Tiếng chuông reo hết giờ thi, tôi uể oải bước ra cửa. Con Thảo chạy theo: - Uyên, đáp số câu năm này ra mấy? Tôi lắc đầu thảm não. - Mày ra sao vậy? Nước mắt lại rớt xuống hai bên má, tôi nói giọng buồn: - Cái số tao chắc chẳng vào Ðại Học được đâu. Thi hết cấp mà còn gặp ông Ðông khó như vầy nữa thì tao chỉ có chết. Vừa khóc tôi vừa phân trần về chuyện cây bút mực tím. Con Thảo nghe xong, thấy oải. Nó nhìn tôi: - Ai bảo mày, đi thi mà không chuẩn bị. - Thì sáng nay má tao nhờ chỏ hàng ra chợ. Mà thôi, tao rớt là cái chắc. Về đây - Giọng tôi đang lên bỗng xìu xuống. Thảo biết tôi hay giận nên chẳng nói thêm. Nó để tôi đi một mạch nhưng tôi biết nó đang đứng sau lưng tôi với ánh mắt thông cảm lắm. Bãi đậu xe chỉ còn vài chiếc xe nằm trơ dưới nắng. Tôi lục cặp tìm thẻ gửi xe. Lại khóc. Tôi cố nhớ lại xem sáng nay để nó ở đâu, ngăn đựng bút, không thấy. Ngăn đựng tiền cũng không thấy. Và, anh bước đến, chìa ra cái thẻ gởi xe: - Bé mất thẻ này phải không? Tôi lau mắt - Anh lấy hồi nào? - Anh đâu có lấy. Anh lượm được ngoài sân kìa. Tôi chìa tay như muốn anh trả lại cái thẻ. Anh rụt tay lại: - Không được, đưa cho bé rồi thì bé phải trả anh cái gì chứ. - Trả gì? - Bé phải đe6? anh chở bé về, chịu không? Mắt tôi rươm rướm, đầu lắm lia lịa: - Không được, mẹ em la chết. Tôi phân trần mãi rồi tôi cũng đe6? cho anh chở về. Dưới trời nắng, ngồi sau lưng anh, tôi thấy lòng mình xao xuyết lạ thường. Anh biết ýnên chạy thật chậm, để ngồi sau lưng anh, tôi có thể nhắm mắt và mơ về một giấc mơ thật đẹp. Giấc mơ ấy chỉ có tôi và anh với chiếc xe đạp. Áo tôi bay trong gió. Thỉnh thoảng anh quay xuống hỏi chuyện tôi, giọng con gái bình thường đanh đá sao bỗng dưng giờ đây nó trở nên nhẹ như gió thoảng. Tôi luôn miệng kể chuyện cho anh nghe về những ngày tôi chạy xe đạp một mình. Anh cười lắc đầu ra vẻ đắc ý: - Vậy từ nay anh chở bé đi học nhé! Tôi giọng ra đằng trước: - Thôi, mẹ la chết! - Anh đứng ngoài cổng mà. Tôi gật đầu sau lưng anh. Im lặng, và thế là ngày ngày anh đi bộ đến để chở tôi đi học. Ði bộ mất cả nửa giờ đồng hồ, vậy mà anh cứ đi. Và rồi những ngày tháng tôi và anh bên nhau trên xe đạp qua đi, rồi đi mãi. Cánh cổng trường cấp III khép lại sau lưng tôi. Ngày nghỉ hè cũng là ngày tôi được tin anh đi nước ngoài. Tôi nghe miệng đắng ngắt khi anh gửi lại cho tôi một nụ hôn trên trán, như giữ gìn sự trinh nguyên tình yêu của tôi và anh. Rồi anh đi. Anh đi mãi chẳng có một lá thư gửi về, trả lại tôi những ngày tháng tẻ nhạt với vòng quay thời gian cứ quay đều, quay đều theo vòng bánh xe đạp. Tôi trách sao tình anh chóng nhạt vậy? Bỏ lại tôi những ngày tháng của thời sinh viên không có bóng người lái xe đạp. Ðể ngày ngày tôi vẫn cùng nó đi đến trường trong suốt hai năm trời Ðại Học. Cuối năm Ðại Học thứ hai, gia đình tôi di dân qua Mỹ. Những ngày đầu tôi đến Minnesota là những ngày hè. Tôi cũng mê chạy xe đạp vòng quanh bờ hồ để khi ngồi nghỉ mệt, tôi còn có những giấc mơ về anh, về chiếc xe đạp và những kỷ niệm của mình. Chắc hẳn anh đã quên tôi, quên thật rồi. Ðể lại sau lưng anh một chiếc xe đạp, một tà áo trắng mà mãi mãi bây giờ chỉ là màn sương mà khi bình minh hé lên, nó sẽ tan biết mất ... Tôi vẫn ngồi đó. Bó gối lại và mân mê từng cái tăm xe đạp. Xe đạp bên Mỹ bây giờ nó cũng khác xe đạp ngày xưa. Cũng giống như anh, anh cũng đã thay đổi. Chỉ còn lại chăng những chiếc tăm xe và những vòng bánh xe cứ lăn đều, lăn đều mãi trong tôi như chẳng khác nào đánh thức tôi sống lại trong những năm tháng về trước. Xe đạp ơi! - Mắt tôi cay cay. Có phải tôi đang khóc không?...
--HẾT--
|
|
2003 Giọt Sương Mai SuongMaiWichita@yahoo.com |