|
|
|
www.suongmai.com This website is best view with Microsoft Internet Explorer browser! |
|
ÐỔI MỚI --ThùyLinh Nguyễn--
Tự nhiên hôm nay trong lòng nó cảm thấy buồn bực làm sao ấy. Cái đầu như muốn nổ tung nhưng chẳng có ai để trút lên cả. Mấy đứa em đâu sao mà tìm hoài không thấy? Trốn hết rồi ư? Chắc tại kinh nghiệm từ nhỏ tới giờ bị ù tai bao nhiêu lần thì phải khôn lên bấy nhiêu lần thôi. Trút giận không được nó đành ngồi ngó mông lung ra cửa sổ. Mong sao đám sen trong cái ao nhỏ sẽ làm nó trầm xuống bởi cái hương thơm dìu dịu quyến rũ kia. Tự nhiên nó thấy ghét sen quá, sen làm nó nhớ đến anh. Nhớ đến lần anh đưa nó mấy hột sen be bé để tô điểm cho cái vũng nước trống trả kia. Nhớ đến cái ngày đặc biệt hôm qua đã làm nó bực tức âm ỉ đến hôm nay. Một ngày đặc biệt mà trong đời nó chắc sẽ không bao giờ gặp lại. Sinh nhật nó, hăm chín tháng hai, có nghĩa là bốn năm mới có một lần, đã vậy năm nay lại đúng vào mùng một tết. Chuyện chỉ có vậy thì chưa có gì nếu như tối hôm qua nó không thấy con nhỏ nào ngồi sau xe anh. Hmm... hm, có bạn mới rồi quên em nhé, em nghỉ chơi với anh luôn. *** Tính đến hôm nay là vừa đúng hai năm kể từ hôm nó và tụi bạn nghịch ngợm bẻ trúi đám hoa trước cổng nhà anh. Ðang ngon trớn thì anh đã lù lù đứng phía sau với cặp mắt sửng sốt. Hoảng hồn quá nên tụi bạn chạy tán loạn còn nó đứng trơ như phỗng. Nó lắp bắp: - Tại ... tại ... cháu tưởng không có ai ở nhà nên ... nên ... - Chết, nó nói hớ rồi, ai lại đưa lý do kỳ cục như vậy. - Ừm ... ừm .... Khi nãy không có người ở nhà thiệt, còn bây giờ có rồi nè. - Anh nhướng mắt lên vẻ chế giễu. - Chú .. chú .. từ đâu ra vậy? - Nó ngọng nghịu. - Từ trong bụng mẹ "chú" chứ đâu. "Cháu" hỏi để làm gì? - Nhìn anh nói mà khuôn mặt cố nín cười. - Ðể cho con Thủy .. ơ ... - ... một trận nên thân vì cái tội không thám thính kỹ phải không? - Anh nói mà cứ như đọc được ý nghĩ của nó. - Kh .. h ..ô ..n ..g . À .. ờ .. để cho chú biết là cháu đã hỏi mẹ chú hái mấy bông hoa này rồi đấy. Mặt nó lúc ấy chắc nhìn như quả gấc chín. Nó lúng túng một hồi mới định thần lại được. Còn đứng đây nữa, sao không tẩu đi cho rồi. Quyết định chớp nhoáng là nó chạy vù mất và còn nghe giọng anh với theo: - Chúng ta sẽ còn gặp lại cô bé ơi. Thiệt tức quá mà, tụi nó khi nào cũng kín đáo chứ đâu có để lộ chuyện ra như lần này. Ðầu đuôi cũng chỉ tại con Thủy mà thôi, làm thám tử kiểu đó thì bỏ nghề cho rồi. Nhưng không sao, ngày mai sẽ có một niềm vui khác. Nó tự nhủ thầm như vậy. Sáng hôm sau, công lao nó dọn dẹp nhà cửa suốt buổi chiều hôm qua để đón cái bộ mặt của kẻ thù không đội trời chung, thầy dạy nhạc tại gia của nó. Hắn ta hiên ngan bước vào cửa cổng với lời giới thiệu trịnh trọng của ba nó: - Chương sẽ dạy nhạc cho con từ bây giờ, chỉ thứ bảy và chủ nhật thôi tại vì Chương cũng phải đi học nữa. Còn đây là An mà bác đã nói với cháu. Nói rồi ba bước ra ngoài để lại cho nó một khoảng trời xám xịt. - Chú đến đây làm gì? - Ðể dạy nhạc chứ chi. An hỏi câu gì lạ vậy? Không phải An muốn học nhạc sao? - Nói rồi anh nheo mắt cười. Hừm, muốn gì đây nhỉ? Thân thiện à? Không bao giờ đâu. Nó nghĩ thầm và tự hứa sau này sẽ chọc anh cho bõ tức. - À, cháu muốn học lắm chứ nhưng mà để xem chú có đủ kiên nhẫn không đã. Kể từ hôm đó, anh hết bị mất cái mũ lại bị cái vỏ xe đạp xẹp lép .. Nhìn anh đi bộ về giữa trời trưa nắng gắt tự dưng nó lại cảm thấy tội tội. Anh không bao giờ nói hoặc phàn nàn điều chi cả. Anh luôn luôn vui vẻ nhưng cũng rất nghiêm khắc. Nhờ vậy mà chẳng mấy chốc nó đã có thể chơi được mấy bản mình yêu thích. Rồi tự nhiên nó đổi từ "chú" ra từ "anh" lúc nào nó cũng không hay. Sau này nó cũng biết là anh không sống với ba mẹ nhưng là với ông bà trong ngôi nhà nhỏ có cây mai vàng rực mà nó đã vặt trụi ngày nào. Nó tự cảm thấy hổ thẹn với chính mình vì câu chuyện nó chế tạo xưa kia nhưng anh không bao giờ nhắc lại cả. Anh đã đưa cho nó mấy hột sen nhỏ sau một lần về thăm nhà ỏ thành phố Nha trang xa lơ xa lắc. *** Sự hiện diện của anh trong đời nó tưởng như chỉ là một điều tự nhiên, đến rồi cũng qua đi thôi. Nhưng không đơn giản như thế, nó nhớ đến một câu danh ngôn nào đó: "Người ta thường không quí những gì mình đã có." Nó có phải là con người như thế không? Hay là nó đã chạm tự ái của anh khi nói: "không có anh em vẫn đánh đàn được". Nó vô tâm quá hả? Bây giờ đi xin lỗi chăng, muộn rồi. Anh chưa bao giờ trễ hẹn cả nhưng anh đã không đến trong sinh nhật nó để đi với một người nào đó. Và có thể anh sẽ không bao giờ muốn dạy nhạc cho nó nữa. Tự nhiên nó thấy mắt mình ươn ướt và sóng mũi cay cay. - An, sao buồn vậy? Mùng hai tết mà không đi chơi đâu hả? Nó quay lại, anh đứng đó với cô bé hôm trước bây giờ đang ngồi trên xe lăn với một gói quà trên tay. Nó nhận ra bởi con bướm hồng rất to trên đầu cô bé. Cô bé thật xinh với đôi mắt sáng long lanh. - Ðây là Nga, em gái của anh. - Sao anh không chở Nga đến nhà em hôm qua? - Em bị gẫy chân tháng trước nên ngại đến chỗ đông người lắm chị An ạ - Nga trả lời thay Chương. - Ồ, đâu có đông đâu, chỉ có vài người bạn thân thôi. Tự nhiên nó thấy mình chỉ là một con ngốc. Nó chỉ suy nghĩ một chiều mà không nghĩ đê"n chiều không gian thứ hai hoặc thứ ba. Chương lo lắng và quan tâm cho Nga quá nhỉ. Có lẽ nó cũng phải thay đổi cách cư xử với đám nhóc thôi, không bao giờ trút giận vô lý lên đầu tụi nó nữa. Với ý nghĩ đó, nó chưa bao giờ cảm thấy ngày tết và cũng là ngày sinh nhật nào có ý nghĩa như năm nay. Nó không cần biết rằng hai giọt nước nóng hổi đang tuôn rơi mặc cho Chương và Nga đứng đó với một dấm chấm hỏi to tướng.
--HẾT--
|
|
2003 Giọt Sương Mai SuongMaiWichita@yahoo.com |